Business

a

From our Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

Đã đến lúc phương Tây hạ màn vở kịch giả dối tại Ukraine?

Đã đến lúc phương Tây hạ màn vở kịch giả dối tại Ukraine?
Đã đến lúc phương Tây hạ màn vở kịch giả dối tại Ukraine?

"Ukraine chắc chắn không có khả năng trở thành thành viên của EU và cả NATO trong vòng 20 đến 25 năm tới" - Jean-Claude Juncker, Chủ tịch Ủy ban châu Âu phát biểu tại Hà Lan.

Sau cách mạng Cam năm 2004 của Kiev, Nga luôn chắc chắn rằng mục tiêu của Mỹ chính là tận dụng cảnh chia rẽ của Ukraine để phục vụ những mục đích địa chính trị nhằm đưa quân đội Mỹ tới gần biên giới Nga trên danh nghĩa "chính sách ngăn chặn".

Tuy nhiên, theo nhà báo Bryan MacDonald của RT, có hai điều đã cản trở kế hoạch trên.

Đầu tiên là xung đột nội bộ của Ukraine. Người biểu tình tại thủ đô, với sự giúp đỡ của Galicia, tới giờ đã lật đổ thành công hai chính phủ, dù một trong số đó lên nắm quyền sau một cuộc bầu cử công bằng.

Do ý kiến của người dân Kiev và Lviv không phản ánh thái độ của toàn bộ người dân, chính phủ được thành lập sau đợt biểu tình đã không thể hợp nhất sự ủng hộ cũng như chấp thuận trên toàn quốc.

Điển hình là chỉ số tán thành của Tổng thống hiện tại, Petro Poroshenko, thấp hơn hẳn so với người tiền nhiệm Viktor Yanukovich.

Rào cản còn lại chính là thái độ lưỡng lự của các thành viên NATOEU trong việc chấp thuận Ukraine tham gia vào tổ chức.

Vì lí do đó, Ukraine vẫn tiếp tục nhận được viện trợ và không ít lời khen có cánh, trong khi không tiến thêm được bước nào tới gần cánh cổng của hai tổ chức trên.

Chi phí cơ hội và những đánh đổi của Ukraine

Ông MacDonald nhận định, Yanukovich có thể là một Tổng thống yếu kém, nhưng từ năm 2013, ông đã nhận ra sự thật rằng thỏa thuận liên kết với EU, mà ông từ chối ký kết, chắc chắn đem tới bất lợi cho Ukraine.

Thỏa thuận này sẽ phá vỡ quan hệ với đối tác thương mại lớn nhất của đất nước là Nga, và thay thế bằng một lựa chọn khác kém chắc chắn hơn rất nhiều.

Thương mại tự do với EU, theo nhà báo MacDonald, gần như vô nghĩa đối với Ukraine, nơi tầng lớp thống trị đã vơ vét mọi thứ và chuyển toàn bộ tiền ra nước ngoài.

 Người biểu tình thuộc phe thân EU tại quảng trường Độc lập tại Kiev. Ảnh: Reuters.

Người biểu tình thuộc phe thân EU tại quảng trường Độc lập tại Kiev. Ảnh: Reuters.

Hậu quả là đất nước nhận được rất ít, hoặc hầu như không có khoản đầu tư nào để hiện đại hóa công nghiệp, khiến sản phẩm của Ukraine không có khả năng cạnh tranh trong thị trường châu Âu khắc nghiệt.

Nhiều nhà hoạt động ở Maidan có vẻ tin rằng việc gia nhập EU đã hoàn toàn trong tầm tay của Ukraine.

Tuy nhiên sự thật không phải vậy. Tất cả những gì Ukraine có chỉ là một hiệp định thương mại tự do hoàn toàn phục vụ lợi ích của EU.

Trong khi đó, Moscow từng đề nghị cung cấp cho Kiev 15 tỉ USD và giảm giá dầu tới 30% sau khi IMF đề nghị Ukraine tăng giá dịch vụ công cộng và giảm chi tiêu công để đổi lấy việc được giải cứu.

Sau đảo chính, GDP danh nghĩa của nước này giảm từ 183 tỉ USD xuống còn 90 tỉ. Trong khi đó, nợ công lên tới 94% GDP 2015 và tiền lương hàng năm giảm xuống mức thấp nhất châu Âu.

Khi lãnh đạo lên tiếng

"Ukraine chắc chắn không có thể trở thành thành viên của EU và cả NATO trong vòng 20 đến 25 năm tới" - Chủ tịch Ủy ban châu Âu Jean-Claude Juncker phát biểu tại Hà Lan, nơi sẽ sớm tổ chức trưng cầu dân ý về hiệp định thương mại tự do EU-Ukraine vào tháng 4.

Trong khi cố gắng làm dịu bớt nỗi lo của cử tri Hà Lan về vấn đề mở rộng EU, ông Juncker vô tình đã để lộ vị thế thực sự của Ukraine trong lòng giới lãnh đạo EU.

 Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko và Chủ tịch EC Jean-Claude Juncker. Ảnh: Reuters

Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko và Chủ tịch EC Jean-Claude Juncker. Ảnh: Reuters

Câu nói này là đòn đả kích nặng nề đối với bộ phận tán thành hợp nhất với EU tại Kiev.

Dù chỉ đơn giản chứng thực những điều các nhà phân tích vốn đã biết từ lâu, việc một người ở địa vị của ông công khai dập tắt tham vọng của Ukraine, theo nhà báo Bryan MacDonald, quả là đáng chú ý.

Chủ tịch Ủy ban châu Âu thừa nhận rằng EU đã mở rộng quá nhanh trong quá khứ, đồng thời khẳng định Brussels "sẽ không mắc sai lầm đó một lần nữa".

Có thể nói, chính việc hấp tấp tiếp nhận Romania và Bulgaria vào năm 2007 đã dẫn tới tình cảnh nước Anh phải tổ chức trưng cầu dân ý về việc ra khỏi EU.

Động thái của lãnh đạo Anh, vì thế, cũng tương đối khó hiểu. Bộ trưởng Ngoại giao Phillip Hammond đã đứng ra thúc đẩy Ukraine tham gia EU, trong khi lại thừa nhận đã bỏ phiếu ủng hộ nước mình rời khỏi quỹ đạo của Brussels.

Người dân Ukraine đang sống với ảo vọng đất nước trở thành thành viên của EU, cũng như được chấp nhận tham gia hệ thống chính trị và kinh tế phương Tây. Để đạt được khát khao này, họ phải chịu đựng và hi sinh rất nhiều.

Tuy nhiên, vấn đề lại nằm ở việc giới chức EU không hề muốn chứa chấp Ukraine. Đất nước này quá lớn, quá mục nát, quá nghèo và cũng quá gần với Nga.

Có lẽ đã đến lúc các nhà lập pháp và các chính trị gia nói cho người dân biết sự thật, rằng tất cả đều chỉ là một trò lừa gạt được xây dựng trên những lời hứa giả dối, tay bút MacDonald viết.

Đã đến lúc phương Tây hạ màn vở kịch giả dối tại Ukraine?
Đã đến lúc phương Tây hạ màn vở kịch giả dối tại Ukraine?

"Ukraine chắc chắn không có khả năng trở thành thành viên của EU và cả NATO trong vòng 20 đến 25 năm tới" - Jean-Claude Juncker, Chủ tịch Ủy ban châu Âu phát biểu tại Hà Lan.

Sau cách mạng Cam năm 2004 của Kiev, Nga luôn chắc chắn rằng mục tiêu của Mỹ chính là tận dụng cảnh chia rẽ của Ukraine để phục vụ những mục đích địa chính trị nhằm đưa quân đội Mỹ tới gần biên giới Nga trên danh nghĩa "chính sách ngăn chặn".

Tuy nhiên, theo nhà báo Bryan MacDonald của RT, có hai điều đã cản trở kế hoạch trên.

Đầu tiên là xung đột nội bộ của Ukraine. Người biểu tình tại thủ đô, với sự giúp đỡ của Galicia, tới giờ đã lật đổ thành công hai chính phủ, dù một trong số đó lên nắm quyền sau một cuộc bầu cử công bằng.

Do ý kiến của người dân Kiev và Lviv không phản ánh thái độ của toàn bộ người dân, chính phủ được thành lập sau đợt biểu tình đã không thể hợp nhất sự ủng hộ cũng như chấp thuận trên toàn quốc.

Điển hình là chỉ số tán thành của Tổng thống hiện tại, Petro Poroshenko, thấp hơn hẳn so với người tiền nhiệm Viktor Yanukovich.

Rào cản còn lại chính là thái độ lưỡng lự của các thành viên NATOEU trong việc chấp thuận Ukraine tham gia vào tổ chức.

Vì lí do đó, Ukraine vẫn tiếp tục nhận được viện trợ và không ít lời khen có cánh, trong khi không tiến thêm được bước nào tới gần cánh cổng của hai tổ chức trên.

Chi phí cơ hội và những đánh đổi của Ukraine

Ông MacDonald nhận định, Yanukovich có thể là một Tổng thống yếu kém, nhưng từ năm 2013, ông đã nhận ra sự thật rằng thỏa thuận liên kết với EU, mà ông từ chối ký kết, chắc chắn đem tới bất lợi cho Ukraine.

Thỏa thuận này sẽ phá vỡ quan hệ với đối tác thương mại lớn nhất của đất nước là Nga, và thay thế bằng một lựa chọn khác kém chắc chắn hơn rất nhiều.

Thương mại tự do với EU, theo nhà báo MacDonald, gần như vô nghĩa đối với Ukraine, nơi tầng lớp thống trị đã vơ vét mọi thứ và chuyển toàn bộ tiền ra nước ngoài.

 Người biểu tình thuộc phe thân EU tại quảng trường Độc lập tại Kiev. Ảnh: Reuters.

Người biểu tình thuộc phe thân EU tại quảng trường Độc lập tại Kiev. Ảnh: Reuters.

Hậu quả là đất nước nhận được rất ít, hoặc hầu như không có khoản đầu tư nào để hiện đại hóa công nghiệp, khiến sản phẩm của Ukraine không có khả năng cạnh tranh trong thị trường châu Âu khắc nghiệt.

Nhiều nhà hoạt động ở Maidan có vẻ tin rằng việc gia nhập EU đã hoàn toàn trong tầm tay của Ukraine.

Tuy nhiên sự thật không phải vậy. Tất cả những gì Ukraine có chỉ là một hiệp định thương mại tự do hoàn toàn phục vụ lợi ích của EU.

Trong khi đó, Moscow từng đề nghị cung cấp cho Kiev 15 tỉ USD và giảm giá dầu tới 30% sau khi IMF đề nghị Ukraine tăng giá dịch vụ công cộng và giảm chi tiêu công để đổi lấy việc được giải cứu.

Sau đảo chính, GDP danh nghĩa của nước này giảm từ 183 tỉ USD xuống còn 90 tỉ. Trong khi đó, nợ công lên tới 94% GDP 2015 và tiền lương hàng năm giảm xuống mức thấp nhất châu Âu.

Khi lãnh đạo lên tiếng

"Ukraine chắc chắn không có thể trở thành thành viên của EU và cả NATO trong vòng 20 đến 25 năm tới" - Chủ tịch Ủy ban châu Âu Jean-Claude Juncker phát biểu tại Hà Lan, nơi sẽ sớm tổ chức trưng cầu dân ý về hiệp định thương mại tự do EU-Ukraine vào tháng 4.

Trong khi cố gắng làm dịu bớt nỗi lo của cử tri Hà Lan về vấn đề mở rộng EU, ông Juncker vô tình đã để lộ vị thế thực sự của Ukraine trong lòng giới lãnh đạo EU.

 Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko và Chủ tịch EC Jean-Claude Juncker. Ảnh: Reuters

Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko và Chủ tịch EC Jean-Claude Juncker. Ảnh: Reuters

Câu nói này là đòn đả kích nặng nề đối với bộ phận tán thành hợp nhất với EU tại Kiev.

Dù chỉ đơn giản chứng thực những điều các nhà phân tích vốn đã biết từ lâu, việc một người ở địa vị của ông công khai dập tắt tham vọng của Ukraine, theo nhà báo Bryan MacDonald, quả là đáng chú ý.

Chủ tịch Ủy ban châu Âu thừa nhận rằng EU đã mở rộng quá nhanh trong quá khứ, đồng thời khẳng định Brussels "sẽ không mắc sai lầm đó một lần nữa".

Có thể nói, chính việc hấp tấp tiếp nhận Romania và Bulgaria vào năm 2007 đã dẫn tới tình cảnh nước Anh phải tổ chức trưng cầu dân ý về việc ra khỏi EU.

Động thái của lãnh đạo Anh, vì thế, cũng tương đối khó hiểu. Bộ trưởng Ngoại giao Phillip Hammond đã đứng ra thúc đẩy Ukraine tham gia EU, trong khi lại thừa nhận đã bỏ phiếu ủng hộ nước mình rời khỏi quỹ đạo của Brussels.

Người dân Ukraine đang sống với ảo vọng đất nước trở thành thành viên của EU, cũng như được chấp nhận tham gia hệ thống chính trị và kinh tế phương Tây. Để đạt được khát khao này, họ phải chịu đựng và hi sinh rất nhiều.

Tuy nhiên, vấn đề lại nằm ở việc giới chức EU không hề muốn chứa chấp Ukraine. Đất nước này quá lớn, quá mục nát, quá nghèo và cũng quá gần với Nga.

Có lẽ đã đến lúc các nhà lập pháp và các chính trị gia nói cho người dân biết sự thật, rằng tất cả đều chỉ là một trò lừa gạt được xây dựng trên những lời hứa giả dối, tay bút MacDonald viết.

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

Nga chỉ cần 1 cái gật đầu của Mỹ để chuyển hướng nội chiến Syria?

Nga chỉ cần 1 cái gật đầu của Mỹ để chuyển hướng nội chiến Syria?
Nga chỉ cần 1 cái gật đầu của Mỹ để chuyển hướng nội chiến Syria?

Nga đã rất nhanh chóng giành thắng lợi ở những bước đi trong chiến lược mà mình đề ra ở Syria và đang thúc đẩy nốt giai đoạn cuối cùng, theo nhà báo người Canada.

Nga đã có "chiến lược rút lui"

Cho tới nay, kế hoạch về một lệnh ngừng bắn của Nga ở Syria đang khá hiệu quả, chỉ có một số vi phạm nhỏ.

Điều phối viên nhân đạo của LHQ tại Syria, ông Yacoub el-Hillo đánh giá, lệnh ngừng bắn này là "cơ hội tốt nhất cho tương lai hòa bình và ổn định lâu dài mà người dân Syria có được trong vòng 5 năm qua".

Những từ ngữ ca ngợi thỏa thuận ngừng bắn được ông Hillo đưa ra một cách khá thận trọng, nó cho thấy Syria mới giành được cơ hội tốt nhất để có được hòa bình và ổn định, chứ chưa phải là dân chủ và tái thống nhất.

"Thỏa thuận ngừng bắn là một bước đi lớn trong việc phân vùng quốc gia này. Một Syria trước đây không thể hồi sinh nữa, nhưng ít nhất thì nó cũng giúp chấm dứt cảnh bắn giết" - nhà báo, nhà sử học người Canada Gwynne Dyer nhận định.

Khi Nga bắt đầu can thiệp quân sự vào Syria 5 tháng trước đây, một lệnh ngừng bắn, một kết quả như hiện nay là dường như là điều nằm ngoài tầm với.

Ở thời điểm đó, cuộc nội chiến cướp đi sinh mạng của hơn 300.000 người Syria, khiến một nửa dân số nước này phải rời bỏ nhà cửa, đã được "xác định" là sẽ kéo dài nhiều năm nữa.

Không quân Nga đã không tốn nhiều thời gian để thành công trong việc ngăn chặn sự sụp đổ của chính quyền Assad cũng như cuộc "chinh phạt" rộng khắp Syria mà các lực lượng Hồi giáo cực đoan đang nhanh chóng tiến hành.

Song, Nga không có ý định sẽ duy trì mãi chiến dịch quân sự tốn kém và không có hồi kết trong một cuộc chiến tranh đã rơi vào bế tắc. Họ cần "chiến lược rút lui", và họ đã có được nó.

Ông Dyer chỉ ra, chiến lược chính trị của Nga là bảo vệ quyền kiểm soát của Assad trên lãnh thổ đông dân cư sinh sống hơn, "chặt" đường vận chuyển vũ khí và tay súng tình nguyện qua biên giới Thổ cho nổi dậy Syria rồi gây chia rẽ liên minh phiến quân Hồi giáo - phi Hồi giáo.

Trong khi đó, "chiến lược của Mỹ được tính toán để tiêu diệt cùng một lúc IS và chế độ Assad mà không cần sự trợ giúp của bất cứ lược lượng trên bộ nào, trừ người Kurd ở Syria".

Nhà báo Canada
Gwynne Dyer
Tính toán này của Nga là thách thức trực diện đối với chiến lược của liên minh do Mỹ dứng đầu - những người đã dội bom xuống IS (chứ không phải là các nhóm cực đoan khác như Mặt trận al-Nusra hay Ahrar al-Sham) suốt 2 năm qua.

Ông Dyer cho rằng, chiến lược của Mỹ là "không tưởng".

Thậm chí, nhiều quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ và Lầu Năm Góc cũng đều nhận thức được rằng, kết quả thực tế của chiến lược này sẽ trao Syria vào tay Hồi giáo cực đoan, và bí mật vui mừng khi Nga can thiệp nhằm cứu chính quyền trung ương Syria.

Chiến lược của Nga còn chưa đầy một bước nữa là "xong"

Các cuộc không kích của Nga đã giúp quân đội của Assad đuổi các tay súng nổi dậy ra khỏi những thành phố chiến lược ở Syria. Trong một tháng qua, quân đội Syria, liên minh với người Kurd, đã cắt đứt tuyến đường tiếp viện chính từ Thổ Nhĩ Kỳ của phiến quân.

Nga chỉ còn nốt một phần chiến lược cần phải thực hiện: chia rẽ liên minh giữa các nhóm phiến quân Hồi giáo và phi Hồi giáo.

Tới nay, khi mà đối lập "ôn hòa" chấp nhận tuân thủ lệnh ngừng bắn tạm thời, còn các nhóm phiến quân Hồi giáo cực đoan thậm chí còn không được mời tham gia nó, thì Nga dường như đã gần chạm tay tới thứ mình cần.

 Quân đội Syria, với sự yểm trợ của Nga và các đồng mình, đã giành lại nhiều thành phố trọng yếu tại Syria.

Quân đội Syria, với sự yểm trợ của Nga và các đồng mình, đã giành lại nhiều thành phố trọng yếu tại Syria.

"Nếu Mỹ chấp nhận thực tế không mấy ngọt ngào rằng lệnh ngừng bắn tạm thời cho phép chính quyền Assad giữ vững quyền kiểm soát lãnh thổ hiện tại của mình (với 2/3 dân số Syria), thì nội chiến Syria sẽ co lại thành cuộc chiến của cả thế giới chống Hồi giáo cực đoan

Nếu lệnh ngừng bắn tạm thời trở thành lệnh ngừng bắn vĩnh viễn, thì cuộc chiến ở Syria sẽ chỉ còn diễn ra tại khu vực IS kiểm soát ở phía đông và bắc Syria, lãnh thổ do al-Nusra và đồng minh Ahrar al-Sham của chúng ở tây bắc".

Như vậy, Nga không chỉ thành công trong chiến lược mà nước này đã đề ra với Syria, mà còn có được cơ hội để cùng Washington tái thiết lập mối quan hệ hợp tác chặt chẽ hơn nữa.

Nga chỉ cần 1 cái gật đầu của Mỹ để chuyển hướng nội chiến Syria?
Nga chỉ cần 1 cái gật đầu của Mỹ để chuyển hướng nội chiến Syria?

Nga đã rất nhanh chóng giành thắng lợi ở những bước đi trong chiến lược mà mình đề ra ở Syria và đang thúc đẩy nốt giai đoạn cuối cùng, theo nhà báo người Canada.

Nga đã có "chiến lược rút lui"

Cho tới nay, kế hoạch về một lệnh ngừng bắn của Nga ở Syria đang khá hiệu quả, chỉ có một số vi phạm nhỏ.

Điều phối viên nhân đạo của LHQ tại Syria, ông Yacoub el-Hillo đánh giá, lệnh ngừng bắn này là "cơ hội tốt nhất cho tương lai hòa bình và ổn định lâu dài mà người dân Syria có được trong vòng 5 năm qua".

Những từ ngữ ca ngợi thỏa thuận ngừng bắn được ông Hillo đưa ra một cách khá thận trọng, nó cho thấy Syria mới giành được cơ hội tốt nhất để có được hòa bình và ổn định, chứ chưa phải là dân chủ và tái thống nhất.

"Thỏa thuận ngừng bắn là một bước đi lớn trong việc phân vùng quốc gia này. Một Syria trước đây không thể hồi sinh nữa, nhưng ít nhất thì nó cũng giúp chấm dứt cảnh bắn giết" - nhà báo, nhà sử học người Canada Gwynne Dyer nhận định.

Khi Nga bắt đầu can thiệp quân sự vào Syria 5 tháng trước đây, một lệnh ngừng bắn, một kết quả như hiện nay là dường như là điều nằm ngoài tầm với.

Ở thời điểm đó, cuộc nội chiến cướp đi sinh mạng của hơn 300.000 người Syria, khiến một nửa dân số nước này phải rời bỏ nhà cửa, đã được "xác định" là sẽ kéo dài nhiều năm nữa.

Không quân Nga đã không tốn nhiều thời gian để thành công trong việc ngăn chặn sự sụp đổ của chính quyền Assad cũng như cuộc "chinh phạt" rộng khắp Syria mà các lực lượng Hồi giáo cực đoan đang nhanh chóng tiến hành.

Song, Nga không có ý định sẽ duy trì mãi chiến dịch quân sự tốn kém và không có hồi kết trong một cuộc chiến tranh đã rơi vào bế tắc. Họ cần "chiến lược rút lui", và họ đã có được nó.

Ông Dyer chỉ ra, chiến lược chính trị của Nga là bảo vệ quyền kiểm soát của Assad trên lãnh thổ đông dân cư sinh sống hơn, "chặt" đường vận chuyển vũ khí và tay súng tình nguyện qua biên giới Thổ cho nổi dậy Syria rồi gây chia rẽ liên minh phiến quân Hồi giáo - phi Hồi giáo.

Trong khi đó, "chiến lược của Mỹ được tính toán để tiêu diệt cùng một lúc IS và chế độ Assad mà không cần sự trợ giúp của bất cứ lược lượng trên bộ nào, trừ người Kurd ở Syria".

Nhà báo Canada
Gwynne Dyer
Tính toán này của Nga là thách thức trực diện đối với chiến lược của liên minh do Mỹ dứng đầu - những người đã dội bom xuống IS (chứ không phải là các nhóm cực đoan khác như Mặt trận al-Nusra hay Ahrar al-Sham) suốt 2 năm qua.

Ông Dyer cho rằng, chiến lược của Mỹ là "không tưởng".

Thậm chí, nhiều quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ và Lầu Năm Góc cũng đều nhận thức được rằng, kết quả thực tế của chiến lược này sẽ trao Syria vào tay Hồi giáo cực đoan, và bí mật vui mừng khi Nga can thiệp nhằm cứu chính quyền trung ương Syria.

Chiến lược của Nga còn chưa đầy một bước nữa là "xong"

Các cuộc không kích của Nga đã giúp quân đội của Assad đuổi các tay súng nổi dậy ra khỏi những thành phố chiến lược ở Syria. Trong một tháng qua, quân đội Syria, liên minh với người Kurd, đã cắt đứt tuyến đường tiếp viện chính từ Thổ Nhĩ Kỳ của phiến quân.

Nga chỉ còn nốt một phần chiến lược cần phải thực hiện: chia rẽ liên minh giữa các nhóm phiến quân Hồi giáo và phi Hồi giáo.

Tới nay, khi mà đối lập "ôn hòa" chấp nhận tuân thủ lệnh ngừng bắn tạm thời, còn các nhóm phiến quân Hồi giáo cực đoan thậm chí còn không được mời tham gia nó, thì Nga dường như đã gần chạm tay tới thứ mình cần.

 Quân đội Syria, với sự yểm trợ của Nga và các đồng mình, đã giành lại nhiều thành phố trọng yếu tại Syria.

Quân đội Syria, với sự yểm trợ của Nga và các đồng mình, đã giành lại nhiều thành phố trọng yếu tại Syria.

"Nếu Mỹ chấp nhận thực tế không mấy ngọt ngào rằng lệnh ngừng bắn tạm thời cho phép chính quyền Assad giữ vững quyền kiểm soát lãnh thổ hiện tại của mình (với 2/3 dân số Syria), thì nội chiến Syria sẽ co lại thành cuộc chiến của cả thế giới chống Hồi giáo cực đoan

Nếu lệnh ngừng bắn tạm thời trở thành lệnh ngừng bắn vĩnh viễn, thì cuộc chiến ở Syria sẽ chỉ còn diễn ra tại khu vực IS kiểm soát ở phía đông và bắc Syria, lãnh thổ do al-Nusra và đồng minh Ahrar al-Sham của chúng ở tây bắc".

Như vậy, Nga không chỉ thành công trong chiến lược mà nước này đã đề ra với Syria, mà còn có được cơ hội để cùng Washington tái thiết lập mối quan hệ hợp tác chặt chẽ hơn nữa.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

WSJ: Mỹ bí mật đồng ý đàm phán với Triều Tiên hồi tháng trước

WSJ: Mỹ bí mật đồng ý đàm phán với Triều Tiên hồi tháng trước
WSJ: Mỹ bí mật đồng ý đàm phán với Triều Tiên hồi tháng trước

Tờ Nhật báo Phố Wall (WSJ) số ra ngày 21/2 đưa tin, chỉ vài ngày trước khi Triều Tiên tiến hành vụ thử hạt nhân lần thứ 4 hồi tháng trước, Chính quyền Tổng thống Mỹ Barack Obama đã bí mật đồng ý xúc tiến các cuộc đàm phán nhằm tìm cách chính thức chấm dứt cuộc Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953).

Lâu nay, Triều Tiên vẫn đặt điều kiện ký một hiệp ước bình là bước đi đầu tiên để Bình Nhưỡng cắt giảm kho hạt nhân của nước này. Kể từ khi lên cầm quyền vào cuối năm 2011, nhà lãnh đạo Kim Jong Un đã đẩy mạnh yêu cầu ký hiệp ước hòa bình kết thúc chiến tranh.

Tuy nhiên, các quan chức Mỹ am hiểu vụ việc cho biết Washington khẳng định giải trừ hạt nhân phải được ưu tiên và là một nội dung của bất kỳ cuộc đàm phán hòa bình nào. Và việc Bình Nhưỡng tiến hành vụ thử hạt nhân mới nhất ngày 6/1 đã chấm dứt mọi nỗ lực ngoại giao.

Phái bộ ngoại giao Triều Tiên tại Liên hợp quốc từ chối bình luận về thông tin này.

Về mặt lý thuyết, Triều Tiên vẫn trong trạng thái chiến tranh với Hàn Quốc vì cuộc Chiến tranh Triều Tiên mới chỉ tạm khép lại bằng một thỏa thuận đình chiến hồi năm 1953.

Nhiều nhà phân tích cho rằng việc Triều Tiên yêu cầu ký hiệp ước hòa bình là một nỗ lực nhằm buộc Mỹ phải rút hết quân đội khỏi Bán đảo Triều Tiên./.

 

WSJ: Mỹ bí mật đồng ý đàm phán với Triều Tiên hồi tháng trước
WSJ: Mỹ bí mật đồng ý đàm phán với Triều Tiên hồi tháng trước

Tờ Nhật báo Phố Wall (WSJ) số ra ngày 21/2 đưa tin, chỉ vài ngày trước khi Triều Tiên tiến hành vụ thử hạt nhân lần thứ 4 hồi tháng trước, Chính quyền Tổng thống Mỹ Barack Obama đã bí mật đồng ý xúc tiến các cuộc đàm phán nhằm tìm cách chính thức chấm dứt cuộc Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953).

Lâu nay, Triều Tiên vẫn đặt điều kiện ký một hiệp ước bình là bước đi đầu tiên để Bình Nhưỡng cắt giảm kho hạt nhân của nước này. Kể từ khi lên cầm quyền vào cuối năm 2011, nhà lãnh đạo Kim Jong Un đã đẩy mạnh yêu cầu ký hiệp ước hòa bình kết thúc chiến tranh.

Tuy nhiên, các quan chức Mỹ am hiểu vụ việc cho biết Washington khẳng định giải trừ hạt nhân phải được ưu tiên và là một nội dung của bất kỳ cuộc đàm phán hòa bình nào. Và việc Bình Nhưỡng tiến hành vụ thử hạt nhân mới nhất ngày 6/1 đã chấm dứt mọi nỗ lực ngoại giao.

Phái bộ ngoại giao Triều Tiên tại Liên hợp quốc từ chối bình luận về thông tin này.

Về mặt lý thuyết, Triều Tiên vẫn trong trạng thái chiến tranh với Hàn Quốc vì cuộc Chiến tranh Triều Tiên mới chỉ tạm khép lại bằng một thỏa thuận đình chiến hồi năm 1953.

Nhiều nhà phân tích cho rằng việc Triều Tiên yêu cầu ký hiệp ước hòa bình là một nỗ lực nhằm buộc Mỹ phải rút hết quân đội khỏi Bán đảo Triều Tiên./.

 

Category 5

Category 6

Category 7

 
Copyright © 2014 Tin Nhanh Trên Mạng