Business

a

From our Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn CLB Hà Nội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CLB Hà Nội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Làng bóng đá Việt bất lực trước bầu Hiển

Làng bóng đá Việt bất lực trước bầu Hiển
Làng bóng đá Việt bất lực trước bầu Hiển

Hôm chủ nhật rồi, CLB Hà Nội tiếp đội khách SHB Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy. Trước trận đấu này, nhiều báo viết rằng “đây là trận đấu của nhà bầu Hiển”.

Nếu trước đây, “trận đấu của nhà bầu Hiển” chỉ dùng để chỉ trận đấu của Hà Nội T&T với SHB Đà Nẵng thì sau này và ở V-League 2016 còn có thêm hai đội nữa là QNK Quảng Nam với CLB Hà Nội mới thăng hạng.

Sau trận đấu, với kết quả CLB Hà Nội thắng đậm SHB Đà Nẵng, nhiều người bình luận rằng đó là cách đánh bóng thương hiệu cho CLB Hà Nội trước kế hoạch Nam tiến.

Chứ xét về thực lực, CLB Hà Nội - đội đã thua tan nát HAGL đến 0-5 thì làm sao thắng đậm được SHB Đà Nẵng. Một clip của truyền hình đã đưa lên mạng quay cảnh bầu Hiển hào hứng thưởng đậm cho CLB Hà Nội.

Ông Hiển cũng đưa ra những huấn thị cho các cầu thủ với một phong thái rất ư là ông chủ, trong khi chủ tịch CLB Hà Nội - ông Nguyễn Giang Đông - khép nép đứng sau! Xem clip và những hình ảnh này xong, CĐV Trần Song Hải đưa lên Facebook của mình và viết “bằng chứng của việc một ông chủ của nhiều đội bóng”!

Lập tức, rất nhiều người bình luận và cho rằng chuyện đó cả làng ai chẳng biết.

Nhưng chuyện cả làng ai cũng biết - bầu Hiển làm chủ 4 đội bóng - sao lại tồn tại được, khi trong Quy chế bóng đá chuyên nghiệp (sửa đổi năm 2015) đã ghi rõ “LĐBĐVN không công nhận tổ chức, cá nhân sở hữu hai CLB, đội bóng trở lên tham gia trong cùng một giải đấu”?

VFF lý giải bầu Hiển chỉ là “nhà tài trợ” chứ không phải là “ông chủ”!

Trong một lần tiếp xúc với ông Yukio Nakano - tổng giám đốc Công ty J-League (đơn vị điều hành hai giải bóng đá hàng đầu Nhật Bản là J-League 1 và 2), tôi có hỏi về chuyện “nhà tài trợ” với “ông chủ” cần phải phân biệt như thế nào và ở bóng đá Nhật có chuyện tương tự hay không?

Ông này cho biết lịch sử bóng đá Nhật cũng có lúc xảy ra chuyện tương tự và phải tìm mọi cách đấu tranh, loại bỏ ngay. Nếu là một ông chủ có nhiều (từ 2 trở lên) đội bóng tham gia trong một giải thì phải cấm là điều quá rõ.

Nhưng nếu họ lách luật bằng cách đóng vai “nhà tài trợ” thì phải tìm cách chứng minh vai trò này có gây ảnh hưởng đến đội bóng.

Dựa vào gợi ý của ông Nakano, tôi nghĩ clip quay cảnh ông Hiển tuyên bố thưởng tiền và đưa ra những huấn thị hùng hồn cho CLB Hà Nội đủ là bằng chứng để cho thấy ông có ảnh hưởng mạnh đến đội bóng này.

Với SHB Đà Nẵng, chúng ta cũng có những bằng chứng như việc cả đội bóng này tung hô ông Hiển sau khi đoạt cúp vô địch. Còn Hà Nội T&T thì rõ rồi, đó là đội bóng chính danh của ông Hiển.

Chưa hết, xem kỹ lại Quy chế bóng đá chuyên nghiệp, ở điều 14 quy định về sở hữu và chuyển đổi chủ sở hữu của CLB, đội bóng còn ghi rõ:

“LĐBĐVN không công nhận: tổ chức, cá nhân có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với nhiều CLB tham gia quản lý, điều hành nhiều CLB, đội bóng thi đấu trong cùng một giải đấu.

Các trường hợp có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp được xác định theo quy định tại điều 4 Luật doanh nghiệp, gồm: công ty mẹ, người quản lý công ty mẹ và người có thẩm quyền bổ nhiệm người quản lý đó đối với công ty con; công ty con đối với công ty mẹ; người hoặc nhóm người có khả năng chi phối việc ra quyết định, hoạt động của doanh nghiệp đó thông qua các cơ quan quản lý doanh nghiệp; người quản lý doanh nghiệp...”.

Không lẽ với chừng ấy quy định vẫn không xử lý được chuyện bầu Hiển với bốn đội bóng Hà Nội T&T, CLB Hà Nội, QNK Quảng Nam, SHB Đà Nẵng?

Chỉ e rằng VFF và lãnh đạo ngành thể thao không muốn xử mà thôi! Một khi câu chuyện này tiếp tục tồn tại thì đừng bao giờ nói đến hai từ “chuyên nghiệp” với bóng đá Việt.

Khó có chuyện sở hữu nhiều đội bóng ở châu Âu

Chuyện “một ông chủ, nhiều đội bóng” cũng là vấn đề được bàn cãi khá nhiều ở bóng đá châu Âu. UEFA và từng LĐBĐ thành viên đều có những quy định ngăn ngừa việc một cá nhân hoặc một công ty nào đó cùng lúc nắm quyền điều khiển hai đội bóng thi đấu trong cùng một giải đấu.

Theo quy định ở Anh, một người (hoặc một công ty) đã sở hữu một CLB không thể nắm nhiều hơn 9,9% cổ phần tại một đội bóng khác trong nước. Khái niệm “sở hữu” ở Anh tương đương việc nắm từ 30% cổ phần trở lên hoặc là giám đốc của đội bóng.

Gần đây nhất, tỉ phú người Iran Farhad Moshiri đã phải bán 15% cổ phần của mình tại Arsenal trước khi mua 49% cổ phần ở Everton.

Ở Tây Ban Nha, quy định này càng gắt gao hơn khi không cho phép ông chủ của một đội bóng nào đó có thể sở hữu từ 5% cổ phần trở lên ở một đội bóng khác trong nước.

Còn theo luật của UEFA, hai đội bóng (thuộc hai quốc gia khác nhau) có nhiều hơn 50% cổ phần được sở hữu bởi một ông chủ sẽ không được thi đấu cùng nhau tại một giải đấu.

Tức nếu một người nào đó sở hữu hai đội bóng như vậy cùng giành quyền vào chơi Champions League hoặc Europa League, họ sẽ phải bỏ bớt một đội.

Nhưng để phòng ngừa những trường hợp lách luật (như sử dụng nhiều công ty khác nhau để tài trợ cho từng đội bóng hoặc bơm tiền cho CLB nhưng lại không đứng tên sở hữu), UEFA và nhiều LĐBĐ thành viên còn đặt thêm một số điều luật khác.

Cụ thể, UEFA có quy định: “Không một cá nhân hoặc một thực thể pháp lý nào có thể kiểm soát một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, tạo ảnh hưởng cùng một lúc lên hai đội bóng thi đấu chung giải đấu của UEFA” - tờ Telegraph (Anh) dẫn lại.

“Hi vọng anh Hiển hành xử sao cho fair-play”

Ông Võ Quốc Thắng - chủ tịch hội đồng quản trị VPF - nói như vậy khi đề cập “nghi án” sở hữu 4 đội bóng của bầu Hiển. Ông Thắng nói:

“Việc anh Hiển có là ông chủ của 4 CLB đang chơi ở V-League 2016 hay không rất khó nói bởi cả 4 CLB này đều có pháp nhân khác nhau.

Tôi cũng từng có lần hỏi anh Hiển về chuyện này và anh Hiển khẳng định mình không liên quan mà chỉ đứng ở góc độ là nhà tài trợ. Giấy tờ cũng cho thấy như thế thì chúng tôi có thể làm gì?

Anh ấy có nhiều tập đoàn, công ty và mỗi tập đoàn, công ty lại đứng ra tài trợ cho các đội bóng thì đâu có gì vi phạm”.

Trả lời cho câu hỏi: Chẳng lẽ VPF bó tay không có cách nào để giải quyết khi mà dư luận đều khẳng định ông Hiển là ông chủ của 4 đội bóng?, ông Thắng cho biết:

“Những đóng góp của anh Hiển cho bóng đá VN (tài trợ cho các đội bóng) là đáng trân trọng.

Và về lý hay về tình, chuyện anh Hiển có là ông chủ thực sự của 4 đội bóng hay không thì khó có thể chứng minh được. Do đó, chúng tôi hi vọng anh Hiển sẽ hành xử sao cho fair-play để dư luận không xầm xì”.

Làng bóng đá Việt bất lực trước bầu Hiển
Làng bóng đá Việt bất lực trước bầu Hiển

Hôm chủ nhật rồi, CLB Hà Nội tiếp đội khách SHB Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy. Trước trận đấu này, nhiều báo viết rằng “đây là trận đấu của nhà bầu Hiển”.

Nếu trước đây, “trận đấu của nhà bầu Hiển” chỉ dùng để chỉ trận đấu của Hà Nội T&T với SHB Đà Nẵng thì sau này và ở V-League 2016 còn có thêm hai đội nữa là QNK Quảng Nam với CLB Hà Nội mới thăng hạng.

Sau trận đấu, với kết quả CLB Hà Nội thắng đậm SHB Đà Nẵng, nhiều người bình luận rằng đó là cách đánh bóng thương hiệu cho CLB Hà Nội trước kế hoạch Nam tiến.

Chứ xét về thực lực, CLB Hà Nội - đội đã thua tan nát HAGL đến 0-5 thì làm sao thắng đậm được SHB Đà Nẵng. Một clip của truyền hình đã đưa lên mạng quay cảnh bầu Hiển hào hứng thưởng đậm cho CLB Hà Nội.

Ông Hiển cũng đưa ra những huấn thị cho các cầu thủ với một phong thái rất ư là ông chủ, trong khi chủ tịch CLB Hà Nội - ông Nguyễn Giang Đông - khép nép đứng sau! Xem clip và những hình ảnh này xong, CĐV Trần Song Hải đưa lên Facebook của mình và viết “bằng chứng của việc một ông chủ của nhiều đội bóng”!

Lập tức, rất nhiều người bình luận và cho rằng chuyện đó cả làng ai chẳng biết.

Nhưng chuyện cả làng ai cũng biết - bầu Hiển làm chủ 4 đội bóng - sao lại tồn tại được, khi trong Quy chế bóng đá chuyên nghiệp (sửa đổi năm 2015) đã ghi rõ “LĐBĐVN không công nhận tổ chức, cá nhân sở hữu hai CLB, đội bóng trở lên tham gia trong cùng một giải đấu”?

VFF lý giải bầu Hiển chỉ là “nhà tài trợ” chứ không phải là “ông chủ”!

Trong một lần tiếp xúc với ông Yukio Nakano - tổng giám đốc Công ty J-League (đơn vị điều hành hai giải bóng đá hàng đầu Nhật Bản là J-League 1 và 2), tôi có hỏi về chuyện “nhà tài trợ” với “ông chủ” cần phải phân biệt như thế nào và ở bóng đá Nhật có chuyện tương tự hay không?

Ông này cho biết lịch sử bóng đá Nhật cũng có lúc xảy ra chuyện tương tự và phải tìm mọi cách đấu tranh, loại bỏ ngay. Nếu là một ông chủ có nhiều (từ 2 trở lên) đội bóng tham gia trong một giải thì phải cấm là điều quá rõ.

Nhưng nếu họ lách luật bằng cách đóng vai “nhà tài trợ” thì phải tìm cách chứng minh vai trò này có gây ảnh hưởng đến đội bóng.

Dựa vào gợi ý của ông Nakano, tôi nghĩ clip quay cảnh ông Hiển tuyên bố thưởng tiền và đưa ra những huấn thị hùng hồn cho CLB Hà Nội đủ là bằng chứng để cho thấy ông có ảnh hưởng mạnh đến đội bóng này.

Với SHB Đà Nẵng, chúng ta cũng có những bằng chứng như việc cả đội bóng này tung hô ông Hiển sau khi đoạt cúp vô địch. Còn Hà Nội T&T thì rõ rồi, đó là đội bóng chính danh của ông Hiển.

Chưa hết, xem kỹ lại Quy chế bóng đá chuyên nghiệp, ở điều 14 quy định về sở hữu và chuyển đổi chủ sở hữu của CLB, đội bóng còn ghi rõ:

“LĐBĐVN không công nhận: tổ chức, cá nhân có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với nhiều CLB tham gia quản lý, điều hành nhiều CLB, đội bóng thi đấu trong cùng một giải đấu.

Các trường hợp có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp được xác định theo quy định tại điều 4 Luật doanh nghiệp, gồm: công ty mẹ, người quản lý công ty mẹ và người có thẩm quyền bổ nhiệm người quản lý đó đối với công ty con; công ty con đối với công ty mẹ; người hoặc nhóm người có khả năng chi phối việc ra quyết định, hoạt động của doanh nghiệp đó thông qua các cơ quan quản lý doanh nghiệp; người quản lý doanh nghiệp...”.

Không lẽ với chừng ấy quy định vẫn không xử lý được chuyện bầu Hiển với bốn đội bóng Hà Nội T&T, CLB Hà Nội, QNK Quảng Nam, SHB Đà Nẵng?

Chỉ e rằng VFF và lãnh đạo ngành thể thao không muốn xử mà thôi! Một khi câu chuyện này tiếp tục tồn tại thì đừng bao giờ nói đến hai từ “chuyên nghiệp” với bóng đá Việt.

Khó có chuyện sở hữu nhiều đội bóng ở châu Âu

Chuyện “một ông chủ, nhiều đội bóng” cũng là vấn đề được bàn cãi khá nhiều ở bóng đá châu Âu. UEFA và từng LĐBĐ thành viên đều có những quy định ngăn ngừa việc một cá nhân hoặc một công ty nào đó cùng lúc nắm quyền điều khiển hai đội bóng thi đấu trong cùng một giải đấu.

Theo quy định ở Anh, một người (hoặc một công ty) đã sở hữu một CLB không thể nắm nhiều hơn 9,9% cổ phần tại một đội bóng khác trong nước. Khái niệm “sở hữu” ở Anh tương đương việc nắm từ 30% cổ phần trở lên hoặc là giám đốc của đội bóng.

Gần đây nhất, tỉ phú người Iran Farhad Moshiri đã phải bán 15% cổ phần của mình tại Arsenal trước khi mua 49% cổ phần ở Everton.

Ở Tây Ban Nha, quy định này càng gắt gao hơn khi không cho phép ông chủ của một đội bóng nào đó có thể sở hữu từ 5% cổ phần trở lên ở một đội bóng khác trong nước.

Còn theo luật của UEFA, hai đội bóng (thuộc hai quốc gia khác nhau) có nhiều hơn 50% cổ phần được sở hữu bởi một ông chủ sẽ không được thi đấu cùng nhau tại một giải đấu.

Tức nếu một người nào đó sở hữu hai đội bóng như vậy cùng giành quyền vào chơi Champions League hoặc Europa League, họ sẽ phải bỏ bớt một đội.

Nhưng để phòng ngừa những trường hợp lách luật (như sử dụng nhiều công ty khác nhau để tài trợ cho từng đội bóng hoặc bơm tiền cho CLB nhưng lại không đứng tên sở hữu), UEFA và nhiều LĐBĐ thành viên còn đặt thêm một số điều luật khác.

Cụ thể, UEFA có quy định: “Không một cá nhân hoặc một thực thể pháp lý nào có thể kiểm soát một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, tạo ảnh hưởng cùng một lúc lên hai đội bóng thi đấu chung giải đấu của UEFA” - tờ Telegraph (Anh) dẫn lại.

“Hi vọng anh Hiển hành xử sao cho fair-play”

Ông Võ Quốc Thắng - chủ tịch hội đồng quản trị VPF - nói như vậy khi đề cập “nghi án” sở hữu 4 đội bóng của bầu Hiển. Ông Thắng nói:

“Việc anh Hiển có là ông chủ của 4 CLB đang chơi ở V-League 2016 hay không rất khó nói bởi cả 4 CLB này đều có pháp nhân khác nhau.

Tôi cũng từng có lần hỏi anh Hiển về chuyện này và anh Hiển khẳng định mình không liên quan mà chỉ đứng ở góc độ là nhà tài trợ. Giấy tờ cũng cho thấy như thế thì chúng tôi có thể làm gì?

Anh ấy có nhiều tập đoàn, công ty và mỗi tập đoàn, công ty lại đứng ra tài trợ cho các đội bóng thì đâu có gì vi phạm”.

Trả lời cho câu hỏi: Chẳng lẽ VPF bó tay không có cách nào để giải quyết khi mà dư luận đều khẳng định ông Hiển là ông chủ của 4 đội bóng?, ông Thắng cho biết:

“Những đóng góp của anh Hiển cho bóng đá VN (tài trợ cho các đội bóng) là đáng trân trọng.

Và về lý hay về tình, chuyện anh Hiển có là ông chủ thực sự của 4 đội bóng hay không thì khó có thể chứng minh được. Do đó, chúng tôi hi vọng anh Hiển sẽ hành xử sao cho fair-play để dư luận không xầm xì”.

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Những đội bóng chuyển “hộ khẩu” rồi “chết yểu” như thế nào?

Những đội bóng chuyển “hộ khẩu” rồi “chết yểu” như thế nào?
Những đội bóng chuyển “hộ khẩu” rồi “chết yểu” như thế nào?

Trong giai đoạn phát triển nóng của bóng đá Việt Nam những năm 2008-2012, những vụ mua bán đội bóng rồi chuyển “hộ khẩu” từ địa phương này sang địa phương khác diễn ra như cơm bữa. Nhưng những “cuộc tình bóng đá” này không mang đến hạnh phúc.

Trường hợp chuyển “hộ khẩu” đầu tiên là CLB Đông Á TP.HCM (tiền thân là CLB Công an TP.HCM) sau khi đội bóng V.League này bị đánh xuống hạng ở mùa giải 2005 vì nghi án hối lộ mua điểm và được chuyển giao về cho tập đoàn Đồng Tâm của bầu Thắng trước khi đổi tên thành CLB Sơn Đồng Tâm Long An.

Chơi ở giải hạng Nhất đến năm 2007, Sơn Đồng Tâm Long An được bán cho ông bầu Hoàng Mạnh Trường và lại được chuyển về Ninh Bình cùng tên gọi mới CLB VinaKansai.Ninh Bình. Đội bóng này giành quyền lên hạng vào mùa bóng 2009 để lên chơi V.League từ mùa giải 2010.

Tuy nhiên, giữa mùa giải 2014, V.Ninh Bình bị bầu Trường giải thể sau vụ việc 11 cầu thủ đội bóng này bán độ trong một trận đấu ở AFC Cup.

Một ông bầu gốc Ninh Bình khác là Nguyễn Đức Thụy cũng mua suất hạng Nhất của CLB Hòa Phát.V&V để đưa đội bóng này từ Hà Nội vào TP.HCM với tên gọi mới Sài Gòn.Xuân Thành.

Với nguồn lực tài chính mạnh mẽ, đội bóng này lên hạng ngay mùa giải sau đó, nhưng khá bất ngờ bầu Thụy lại rao bán đội bóng cho Công ty Cổ phần Truyền thông Bóng đá Việt Nam (VFM) của bầu Lãm.

Vụ mua bán bất thành, bầu Thụy tiếp nhận đội bóng và còn đầu tư mạnh hơn nữa để đội đua vô địch mùa giải 2012 nhưng chỉ đứng hạng 3 V.League và vô địch cúp quốc gia.

Đến nay 2013 thì bầu Thụy chán bóng đá và nhường quyền quản lý cho anh trai là Nguyễn Xuân Thủy và đội bóng cũng thi đấu phập phù với những nghi án nhường điểm.

Mà đỉnh điểm là khi mùa giải 2013 sắp kết thúc, Sài Gòn.Xuân Thành bị Ban kỷ luật VFF trừ 4 điểm khiến lãnh đạo đội bóng này tuyên bố bỏ giải và nghỉ luôn bóng đá.

Trước đó, bóng đá Sài Gòn cũng chứng kiến “cái chết” của CLB Navibank.Sài Gòn, đội bóng cũng từ địa phương khác chuyển “hộ khẩu” vào TP.HCM.

Navibank.Sài Gòn tiền thân là CLB Quân khu 4 ở Nghệ An, được bán cho Ngân hàng Nam Việt do ông bầu Nguyễn Vĩnh Thọ quản lý và được chuyển vào TP.HCM.

Vụ mua bán này bắt nguồn từ lời hứa của ông Lê Hùng Dũng khi đó là Chủ tịch Liên đoàn bóng đá TP.HCM rằng không để cho địa phương này là vùng trắng bóng đá đỉnh cao.

Sau khi CLB TP.HCM (tiền thân là Cảng Sài Gòn) rớt hạng mùa giải 2009 thì mùa giải 2010 đúng như lời hứa của ông Dũng khi TP.HCM có Navibank-Sài Gòn.

Tuy nhiên đội bóng ngân hàng này cũng chỉ chơi 3 mùa giải trước khi bầu Thọ cho giải thể đội bóng vào cuối mùa giải 2012.

Ngoài ra, một đội bóng ít tên tuổi hơn là Sài Gòn United cũng từng chuyển “hộ khẩu” và Sài Gòn rồi sau đó được mua đi bán lại trước khi giải thể.

Khởi nguồn từ Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ VST, do anh em tuyển thủ Văn Sỹ Hùng và Văn Sỹ Thủy thành lập cuối năm 2004 tại Nghệ An.

Sau 3 năm hoạt động, đội bóng giành quyền thi đấu giải hạng Nhì Việt Nam năm 2008. Thế là doanh nhân gốc Nghệ An, Nguyễn Hải An đã mua đội bóng và đổi tên thành CLB VST-Hải An Sài Gòn United.

Đội bóng tiếp tục thành công khi giành quyền lên hạng Nhất và được chuyển vào TP.HCM, đồng thời được đổi tên thành CLB Sài Gòn United.

Nhưng mùa bóng 2009, đội chơi không thành công, bị mất oan 6 điểm (do Thành Nghĩa Quảng Nghĩa bỏ giải) và bị xuống hạng. Bầu An cũng không muốn duy trì đội bóng nữa và bán lại cho Tập đoàn T&T rồi chuyển ngược ra Hà Nội.

Đội bóng này tiếp tục bị đổi tên vài lần nữa trước khi giải tán ở mùa giải 2014 với cái tên V&V United.

Với việc đón nhận 3 đội bóng chuyển đến rồi cũng đều “chết yểu” nên không lạ khi người hâm mộ Sài Gòn khá dửng dưng với việc CLB Hà Nội sắp chuyển vào.

Trong khi đó, Thanh Hóa và Hải Phòng là 2 đội bóng hiếm hoi từng được chuyển “hộ khẩu” ở nơi khác về mà vẫn còn tồn tại.

Sau khi xuống hạng năm 2009, lãnh đạo Thanh Hóa quyết định mua suất V.League và toàn bộ đội hình Thể Công để đưa về Thanh Hóa thi đấu.

Trong khi đó, sau khi xuống hạng cuối mùa giải 2012, Hải Phòng đã mua lại suất V.League của K.Khánh Hòa để đưa về đất Cảng.

Những đội bóng chuyển “hộ khẩu” rồi “chết yểu” như thế nào?
Những đội bóng chuyển “hộ khẩu” rồi “chết yểu” như thế nào?

Trong giai đoạn phát triển nóng của bóng đá Việt Nam những năm 2008-2012, những vụ mua bán đội bóng rồi chuyển “hộ khẩu” từ địa phương này sang địa phương khác diễn ra như cơm bữa. Nhưng những “cuộc tình bóng đá” này không mang đến hạnh phúc.

Trường hợp chuyển “hộ khẩu” đầu tiên là CLB Đông Á TP.HCM (tiền thân là CLB Công an TP.HCM) sau khi đội bóng V.League này bị đánh xuống hạng ở mùa giải 2005 vì nghi án hối lộ mua điểm và được chuyển giao về cho tập đoàn Đồng Tâm của bầu Thắng trước khi đổi tên thành CLB Sơn Đồng Tâm Long An.

Chơi ở giải hạng Nhất đến năm 2007, Sơn Đồng Tâm Long An được bán cho ông bầu Hoàng Mạnh Trường và lại được chuyển về Ninh Bình cùng tên gọi mới CLB VinaKansai.Ninh Bình. Đội bóng này giành quyền lên hạng vào mùa bóng 2009 để lên chơi V.League từ mùa giải 2010.

Tuy nhiên, giữa mùa giải 2014, V.Ninh Bình bị bầu Trường giải thể sau vụ việc 11 cầu thủ đội bóng này bán độ trong một trận đấu ở AFC Cup.

Một ông bầu gốc Ninh Bình khác là Nguyễn Đức Thụy cũng mua suất hạng Nhất của CLB Hòa Phát.V&V để đưa đội bóng này từ Hà Nội vào TP.HCM với tên gọi mới Sài Gòn.Xuân Thành.

Với nguồn lực tài chính mạnh mẽ, đội bóng này lên hạng ngay mùa giải sau đó, nhưng khá bất ngờ bầu Thụy lại rao bán đội bóng cho Công ty Cổ phần Truyền thông Bóng đá Việt Nam (VFM) của bầu Lãm.

Vụ mua bán bất thành, bầu Thụy tiếp nhận đội bóng và còn đầu tư mạnh hơn nữa để đội đua vô địch mùa giải 2012 nhưng chỉ đứng hạng 3 V.League và vô địch cúp quốc gia.

Đến nay 2013 thì bầu Thụy chán bóng đá và nhường quyền quản lý cho anh trai là Nguyễn Xuân Thủy và đội bóng cũng thi đấu phập phù với những nghi án nhường điểm.

Mà đỉnh điểm là khi mùa giải 2013 sắp kết thúc, Sài Gòn.Xuân Thành bị Ban kỷ luật VFF trừ 4 điểm khiến lãnh đạo đội bóng này tuyên bố bỏ giải và nghỉ luôn bóng đá.

Trước đó, bóng đá Sài Gòn cũng chứng kiến “cái chết” của CLB Navibank.Sài Gòn, đội bóng cũng từ địa phương khác chuyển “hộ khẩu” vào TP.HCM.

Navibank.Sài Gòn tiền thân là CLB Quân khu 4 ở Nghệ An, được bán cho Ngân hàng Nam Việt do ông bầu Nguyễn Vĩnh Thọ quản lý và được chuyển vào TP.HCM.

Vụ mua bán này bắt nguồn từ lời hứa của ông Lê Hùng Dũng khi đó là Chủ tịch Liên đoàn bóng đá TP.HCM rằng không để cho địa phương này là vùng trắng bóng đá đỉnh cao.

Sau khi CLB TP.HCM (tiền thân là Cảng Sài Gòn) rớt hạng mùa giải 2009 thì mùa giải 2010 đúng như lời hứa của ông Dũng khi TP.HCM có Navibank-Sài Gòn.

Tuy nhiên đội bóng ngân hàng này cũng chỉ chơi 3 mùa giải trước khi bầu Thọ cho giải thể đội bóng vào cuối mùa giải 2012.

Ngoài ra, một đội bóng ít tên tuổi hơn là Sài Gòn United cũng từng chuyển “hộ khẩu” và Sài Gòn rồi sau đó được mua đi bán lại trước khi giải thể.

Khởi nguồn từ Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ VST, do anh em tuyển thủ Văn Sỹ Hùng và Văn Sỹ Thủy thành lập cuối năm 2004 tại Nghệ An.

Sau 3 năm hoạt động, đội bóng giành quyền thi đấu giải hạng Nhì Việt Nam năm 2008. Thế là doanh nhân gốc Nghệ An, Nguyễn Hải An đã mua đội bóng và đổi tên thành CLB VST-Hải An Sài Gòn United.

Đội bóng tiếp tục thành công khi giành quyền lên hạng Nhất và được chuyển vào TP.HCM, đồng thời được đổi tên thành CLB Sài Gòn United.

Nhưng mùa bóng 2009, đội chơi không thành công, bị mất oan 6 điểm (do Thành Nghĩa Quảng Nghĩa bỏ giải) và bị xuống hạng. Bầu An cũng không muốn duy trì đội bóng nữa và bán lại cho Tập đoàn T&T rồi chuyển ngược ra Hà Nội.

Đội bóng này tiếp tục bị đổi tên vài lần nữa trước khi giải tán ở mùa giải 2014 với cái tên V&V United.

Với việc đón nhận 3 đội bóng chuyển đến rồi cũng đều “chết yểu” nên không lạ khi người hâm mộ Sài Gòn khá dửng dưng với việc CLB Hà Nội sắp chuyển vào.

Trong khi đó, Thanh Hóa và Hải Phòng là 2 đội bóng hiếm hoi từng được chuyển “hộ khẩu” ở nơi khác về mà vẫn còn tồn tại.

Sau khi xuống hạng năm 2009, lãnh đạo Thanh Hóa quyết định mua suất V.League và toàn bộ đội hình Thể Công để đưa về Thanh Hóa thi đấu.

Trong khi đó, sau khi xuống hạng cuối mùa giải 2012, Hải Phòng đã mua lại suất V.League của K.Khánh Hòa để đưa về đất Cảng.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016

HAGL tiến bộ nhưng vẫn thua, vì sao?

HAGL tiến bộ nhưng vẫn thua, vì sao?
HAGL tiến bộ nhưng vẫn thua, vì sao?

CLB HAGL đã có những tiến bộ thấy rõ ở V-League 2016, như tinh quái hơn về chiến thuật, kinh nghiệm – thể lực tốt hơn ở từng cá nhân nhưng thua vẫn hoài thua...

V-League 2015, lần đầu tiên lứa trẻ của học viện HAGL Arsenal JMG được thi đấu chuyên nghiệp. Sau chiến thắng ở vòng đầu trước Sanna Khánh Hòa (4-2), thầy trò HLV Graechen thua liền 3 trận và sau đó lặn ngụp dần xuống đáy BXH.

Đến cuối mùa, HAGL phải vất vả trụ hạng và chỉ thành công nhờ may mắn cũng như vài trận đấu gây tranh cãi.

Ở V-League 2016, những tưởng CLB phố Núi sẽ có sự đổi khác. Họ thắng CLB Hà Nội 5-0 ở vòng đấu đầu tiên và thể hiện sự tiến bộ về rất nhiều mặt: Chiến thuật thực dụng hơn, kinh nghiệm dạn dày hơn và thể lực cải thiện đáng kể.

Tuy nhiên suốt 3 vòng sau đó, HAGL đều không thắng mà thua 2, hòa 1. Giống mùa trước, người ta đều thấy tiếc nuối trong các trận đấu chưa như ý của HAGL, nhưng về cơ bản, kết quả là tương đối hợp lý.

Nếu trước SHB. Đà Nẵng, đội chủ nhà cho rằng mình thủng lưới bàn thua thứ 2 ở cuối trận vì trọng tài, thì HAGL cũng cần trách chính mình đã không có đủ sự tập trung ở cuối trận.

 HAGL mùa này có nhiều tiến bộ nhưng vẫn đạt thành tích rất kém.

HAGL mùa này có nhiều tiến bộ nhưng vẫn đạt thành tích rất kém.

Có 4 điểm sau 4 vòng đấu, HAGL hiện đứng thứ 7 trên BXH V-League 2016.

Trong trận hòa 0-0 trước Than Quảng Ninh, HAGL bị đánh giá yếu hơn nhưng bất ngờ chơi tốt, phòng ngự chặt chẽ và có nhiều tình huống tấn công đội khách.

Nhưng HAGL thêm 1 lần nữa phải tự trách chính mình vì bỏ lỡ quá nhiều cơ hội.

Gần nhất trên sân của CLB Đồng Tháp (đội đã thua cả 2 trận trước đó gặp Đà Nẵng và CLB Hà Nội), HAGL cũng lại thua với 1 tỷ số tiếc nuối, 1-2.

Lý do HAGL thua trận là gì? Trong khi hàng tấn công vô hiệu trước khả năng phòng ngự của Đồng Tháp, thì hàng thủ đội khách tỏ ra quá mong manh trước các ngoại binh của đối thủ. Cả Simic và Samson đều lập công, giúp chủ nhà chiến thắng.

Điều đáng ngại nhất của HAGL mùa này không phủ nhận được nữa, chính là hàng thủ. Điều này thực tế đã được báo động từ đầu mùa, khi CLB phố Núi không sử dụng ngoại binh cho các vị trí ngay trước khung thành.

Không những thế, các cái tên nội của HAGL ở hàng thủ cũng không thật sự chất lượng. Hai cầu thủ khá nhất là Đông Triều – Văn Pho chưa đủ để đảm bảo chắc chắn cho CLB phố Núi.

Trên hàng công, Văn Toàn đã có những tiến bộ và HAGL cũng chiêu mộ tiền đạo Brazil, Osmar. Nhưng Osmar lại sớm dính chấn thương và đến lúc này vẫn chưa thể trở lại.

Chất lượng của Osmar cũng chưa được kiểm chứng ở V-League trong khi Văn Toàn còn nhiều hạn chế trong kĩ năng, sự quyết đoán khi dứt điểm.

 Văn Toàn chưa có đủ độ sắc bén để cân hàng công HAGL.

Văn Toàn chưa có đủ độ sắc bén để "cân" hàng công HAGL.

Điểm được nhất của HAGL cho đến lúc này là tuyến giữa, với chất lượng tốt bất ngờ của ngoại binh Ideguchi. Tuy nhiên, cầu thủ này cũng có điểm trừ là thể lực không thật sự xuất sắc như các ngoại binh “tây” của phần còn lại tại V-League.

Với việc thiếu chắc chắn trong phòng ngự, lại cùn mòn ở hàng công, e rằng HAGL sẽ gặp nhiều khó khăn để tìm lại cảm giác hưởng trọn vẹn 3 điểm.

CLB phố Núi quả là đã có những thay đổi, đáng tiếc về mặt nhân sự lại không đủ mạnh mẽ để mong tạo ra những cú hích tại sân chơi V-League.

V-League 2016: Đồng Tháp 2-1 HAGL

HAGL tiến bộ nhưng vẫn thua, vì sao?
HAGL tiến bộ nhưng vẫn thua, vì sao?

CLB HAGL đã có những tiến bộ thấy rõ ở V-League 2016, như tinh quái hơn về chiến thuật, kinh nghiệm – thể lực tốt hơn ở từng cá nhân nhưng thua vẫn hoài thua...

V-League 2015, lần đầu tiên lứa trẻ của học viện HAGL Arsenal JMG được thi đấu chuyên nghiệp. Sau chiến thắng ở vòng đầu trước Sanna Khánh Hòa (4-2), thầy trò HLV Graechen thua liền 3 trận và sau đó lặn ngụp dần xuống đáy BXH.

Đến cuối mùa, HAGL phải vất vả trụ hạng và chỉ thành công nhờ may mắn cũng như vài trận đấu gây tranh cãi.

Ở V-League 2016, những tưởng CLB phố Núi sẽ có sự đổi khác. Họ thắng CLB Hà Nội 5-0 ở vòng đấu đầu tiên và thể hiện sự tiến bộ về rất nhiều mặt: Chiến thuật thực dụng hơn, kinh nghiệm dạn dày hơn và thể lực cải thiện đáng kể.

Tuy nhiên suốt 3 vòng sau đó, HAGL đều không thắng mà thua 2, hòa 1. Giống mùa trước, người ta đều thấy tiếc nuối trong các trận đấu chưa như ý của HAGL, nhưng về cơ bản, kết quả là tương đối hợp lý.

Nếu trước SHB. Đà Nẵng, đội chủ nhà cho rằng mình thủng lưới bàn thua thứ 2 ở cuối trận vì trọng tài, thì HAGL cũng cần trách chính mình đã không có đủ sự tập trung ở cuối trận.

 HAGL mùa này có nhiều tiến bộ nhưng vẫn đạt thành tích rất kém.

HAGL mùa này có nhiều tiến bộ nhưng vẫn đạt thành tích rất kém.

Có 4 điểm sau 4 vòng đấu, HAGL hiện đứng thứ 7 trên BXH V-League 2016.

Trong trận hòa 0-0 trước Than Quảng Ninh, HAGL bị đánh giá yếu hơn nhưng bất ngờ chơi tốt, phòng ngự chặt chẽ và có nhiều tình huống tấn công đội khách.

Nhưng HAGL thêm 1 lần nữa phải tự trách chính mình vì bỏ lỡ quá nhiều cơ hội.

Gần nhất trên sân của CLB Đồng Tháp (đội đã thua cả 2 trận trước đó gặp Đà Nẵng và CLB Hà Nội), HAGL cũng lại thua với 1 tỷ số tiếc nuối, 1-2.

Lý do HAGL thua trận là gì? Trong khi hàng tấn công vô hiệu trước khả năng phòng ngự của Đồng Tháp, thì hàng thủ đội khách tỏ ra quá mong manh trước các ngoại binh của đối thủ. Cả Simic và Samson đều lập công, giúp chủ nhà chiến thắng.

Điều đáng ngại nhất của HAGL mùa này không phủ nhận được nữa, chính là hàng thủ. Điều này thực tế đã được báo động từ đầu mùa, khi CLB phố Núi không sử dụng ngoại binh cho các vị trí ngay trước khung thành.

Không những thế, các cái tên nội của HAGL ở hàng thủ cũng không thật sự chất lượng. Hai cầu thủ khá nhất là Đông Triều – Văn Pho chưa đủ để đảm bảo chắc chắn cho CLB phố Núi.

Trên hàng công, Văn Toàn đã có những tiến bộ và HAGL cũng chiêu mộ tiền đạo Brazil, Osmar. Nhưng Osmar lại sớm dính chấn thương và đến lúc này vẫn chưa thể trở lại.

Chất lượng của Osmar cũng chưa được kiểm chứng ở V-League trong khi Văn Toàn còn nhiều hạn chế trong kĩ năng, sự quyết đoán khi dứt điểm.

 Văn Toàn chưa có đủ độ sắc bén để cân hàng công HAGL.

Văn Toàn chưa có đủ độ sắc bén để "cân" hàng công HAGL.

Điểm được nhất của HAGL cho đến lúc này là tuyến giữa, với chất lượng tốt bất ngờ của ngoại binh Ideguchi. Tuy nhiên, cầu thủ này cũng có điểm trừ là thể lực không thật sự xuất sắc như các ngoại binh “tây” của phần còn lại tại V-League.

Với việc thiếu chắc chắn trong phòng ngự, lại cùn mòn ở hàng công, e rằng HAGL sẽ gặp nhiều khó khăn để tìm lại cảm giác hưởng trọn vẹn 3 điểm.

CLB phố Núi quả là đã có những thay đổi, đáng tiếc về mặt nhân sự lại không đủ mạnh mẽ để mong tạo ra những cú hích tại sân chơi V-League.

V-League 2016: Đồng Tháp 2-1 HAGL

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

HAGL: Sau chiến thắng 5 sao là thảm họa?

HAGL: Sau chiến thắng 5 sao là thảm họa?
HAGL: Sau chiến thắng 5 sao là thảm họa?

Có chiến thắng hoành tráng 5 sao ngay vòng đấu mở màn V-League 2016 nhưng HAGL không nên quá chủ quan.

Bài học ở mùa giải trước

Mùa giải trước HAGL cũng có chiến thắng đầu tay đậm đà với tỷ số 4-2 cũng trước một đội bóng tân binh là Khánh Hòa nhờ 2 pha lập công của Tuấn Anh, Xuân Trường và một cú đúp của Công Phượng.

Ở thời điểm đó, rất nhiều người đã tung hô các cầu thủ trẻ HAGL và kỳ vọng họ sẽ tạo nên hiện tượng của mùa giải 2015.

Thế nhưng sau chiến thắng khởi đầu ấn tượng đó, đội bóng phố Núi đã nhanh chóng bị giải mã. Các cầu thủ trẻ HAGL choáng ngợp ở sân chơi V-League, chơi như gà mắc tóc ở các trận đấu tiếp theo.

Kết quả là trong 15 trận đấu kế tiếp (từ vòng 2 đến vòng 16), HAGL chỉ có thêm được duy nhất 1 trận thắng (1-0 trước SHB.Đà Nẵng ở vòng 5). Còn lại toàn là thua và hòa.

Thành tích nghèo nàn đó đã kéo tụt HAGL xuống vị trí cuối bảng xếp hạng và kéo theo sự ra đi của ông thầy Graechen.

 V-League 2015 là những ngày dài thất bại của CLB phố Núi.

V-League 2015 là những ngày dài thất bại của CLB phố Núi.

22,52 Theo thống kê của VPF dựa trên danh sách cầu thủ đăng ký tham dự mùa giải năm nay, HAGL là đội bóng có lực lượng trẻ nhất ở V-League 2016 với độ tuổi trung bình chỉ 22.52.

Đằng sau chiến thắng 5 sao

Theo dõi trận đấu giữa HAGL với CLB Hà Nội vừa qua, người ta không cho thấy sự vượt trội về mặt thế trận của đội bóng phố Núi, giống như tỷ số chung cuộc rất đậm đà.

Sở dĩ đội bóng tân binh của V-League thảm bại một phần lớn là do non kinh nghiệm thi đấu và bị vỡ trận trong 15 phút cuối.

Còn nếu các học trò của HLV Nguyễn Đức Thắng cứ đá bình tĩnh và chắc chắn như trong 70 phút đầu tiên thì cũng chưa biết “mèo nào cắn mỉu nào”

Vì thế, nếu như là một đội bóng cựu binh khác thì chắc chắn sẽ không có chuyện các cầu thủ trẻ HAGL dễ dàng đè bẹp tới 5 bàn không gỡ như ở trận đấu vừa qua.

 Mùa trước, HAGL đã phải rất nỗ lực cùng may mắn mới trụ được hạng V-League.

Mùa trước, HAGL đã phải rất nỗ lực cùng may mắn mới trụ được hạng V-League.

Những hiểm họa trước mắt

3 vòng đấu sắp tới trước khi V-League tạm nghỉ để nhường chỗ cho ĐTQG tập trung chuẩn bị 2 trận cuối cùng vòng loại World Cup 2018 khu vực châu Á, HAGL sẽ được đá trên sân nhà Pleiku 2 lần.

Tuy nhiên các đối thủ của họ đều “không phải dạng vừa”. Đối thủ đầu tiên là SHB.Đà Nẵng - cựu vương đang khao khát trở lại với sự hồi sinh của sát thủ một thời Gaston Merlo.

Còn đối thủ thứ hai là Than Quảng Ninh - đội bóng có lối chơi khó chịu và từng được coi là Vua sân khách trong giai đoạn đầu của mùa giải trước.

Trận đấu còn lại HAGL sẽ phải hành quân đến sân Cao Lãnh để gặp đội chủ nhà Đồng Tháp - một đội bóng luôn chơi máu lửa trên sân nhà.

Bởi vậy, nếu chủ quan sau chiến thắng 5 sao trước CLB Hà Nội ở vòng đấu đầu tiên, các cầu thủ trẻ HAGL rất có thể sẽ đi vào vết xe đổ của mùa giải trước: Thua 3 trận ở các vòng đấu tiếp theo sau khi thắng đậm ở vòng đấu đầu tiên và tụt dần xuống nhóm cuối bảng.

CLB Hà Nội 0-5 HAGL

HAGL: Sau chiến thắng 5 sao là thảm họa?
HAGL: Sau chiến thắng 5 sao là thảm họa?

Có chiến thắng hoành tráng 5 sao ngay vòng đấu mở màn V-League 2016 nhưng HAGL không nên quá chủ quan.

Bài học ở mùa giải trước

Mùa giải trước HAGL cũng có chiến thắng đầu tay đậm đà với tỷ số 4-2 cũng trước một đội bóng tân binh là Khánh Hòa nhờ 2 pha lập công của Tuấn Anh, Xuân Trường và một cú đúp của Công Phượng.

Ở thời điểm đó, rất nhiều người đã tung hô các cầu thủ trẻ HAGL và kỳ vọng họ sẽ tạo nên hiện tượng của mùa giải 2015.

Thế nhưng sau chiến thắng khởi đầu ấn tượng đó, đội bóng phố Núi đã nhanh chóng bị giải mã. Các cầu thủ trẻ HAGL choáng ngợp ở sân chơi V-League, chơi như gà mắc tóc ở các trận đấu tiếp theo.

Kết quả là trong 15 trận đấu kế tiếp (từ vòng 2 đến vòng 16), HAGL chỉ có thêm được duy nhất 1 trận thắng (1-0 trước SHB.Đà Nẵng ở vòng 5). Còn lại toàn là thua và hòa.

Thành tích nghèo nàn đó đã kéo tụt HAGL xuống vị trí cuối bảng xếp hạng và kéo theo sự ra đi của ông thầy Graechen.

 V-League 2015 là những ngày dài thất bại của CLB phố Núi.

V-League 2015 là những ngày dài thất bại của CLB phố Núi.

22,52 Theo thống kê của VPF dựa trên danh sách cầu thủ đăng ký tham dự mùa giải năm nay, HAGL là đội bóng có lực lượng trẻ nhất ở V-League 2016 với độ tuổi trung bình chỉ 22.52.

Đằng sau chiến thắng 5 sao

Theo dõi trận đấu giữa HAGL với CLB Hà Nội vừa qua, người ta không cho thấy sự vượt trội về mặt thế trận của đội bóng phố Núi, giống như tỷ số chung cuộc rất đậm đà.

Sở dĩ đội bóng tân binh của V-League thảm bại một phần lớn là do non kinh nghiệm thi đấu và bị vỡ trận trong 15 phút cuối.

Còn nếu các học trò của HLV Nguyễn Đức Thắng cứ đá bình tĩnh và chắc chắn như trong 70 phút đầu tiên thì cũng chưa biết “mèo nào cắn mỉu nào”

Vì thế, nếu như là một đội bóng cựu binh khác thì chắc chắn sẽ không có chuyện các cầu thủ trẻ HAGL dễ dàng đè bẹp tới 5 bàn không gỡ như ở trận đấu vừa qua.

 Mùa trước, HAGL đã phải rất nỗ lực cùng may mắn mới trụ được hạng V-League.

Mùa trước, HAGL đã phải rất nỗ lực cùng may mắn mới trụ được hạng V-League.

Những hiểm họa trước mắt

3 vòng đấu sắp tới trước khi V-League tạm nghỉ để nhường chỗ cho ĐTQG tập trung chuẩn bị 2 trận cuối cùng vòng loại World Cup 2018 khu vực châu Á, HAGL sẽ được đá trên sân nhà Pleiku 2 lần.

Tuy nhiên các đối thủ của họ đều “không phải dạng vừa”. Đối thủ đầu tiên là SHB.Đà Nẵng - cựu vương đang khao khát trở lại với sự hồi sinh của sát thủ một thời Gaston Merlo.

Còn đối thủ thứ hai là Than Quảng Ninh - đội bóng có lối chơi khó chịu và từng được coi là Vua sân khách trong giai đoạn đầu của mùa giải trước.

Trận đấu còn lại HAGL sẽ phải hành quân đến sân Cao Lãnh để gặp đội chủ nhà Đồng Tháp - một đội bóng luôn chơi máu lửa trên sân nhà.

Bởi vậy, nếu chủ quan sau chiến thắng 5 sao trước CLB Hà Nội ở vòng đấu đầu tiên, các cầu thủ trẻ HAGL rất có thể sẽ đi vào vết xe đổ của mùa giải trước: Thua 3 trận ở các vòng đấu tiếp theo sau khi thắng đậm ở vòng đấu đầu tiên và tụt dần xuống nhóm cuối bảng.

CLB Hà Nội 0-5 HAGL

Category 5

Category 6

Category 7

 
Copyright © 2014 Tin Nhanh Trên Mạng